Tô Văn Thuận tự nhận doanh nghiệp của mình còn nhỏ song tầm nhìn của ông đối với doanh nghiệp lại ngang bằng các ông lớn. Đầu tháng 6.2010, Tổng Giám đốc Công ty Hưng Thuận Phát, ông Tô Văn Thuận đã có chuyến đi sang Nhật tìm hiểu thị trường cùng một đoàn doanh nhân TP.HCM.
Chuyến tham quan và học hỏi tại nhà máy của Tập đoàn Toyota đã cho ông nhiều bài học quý giá. Ông cho rằng, người Nhật có tính tự chủ trong kinh doanh và những chuẩn mực khoa học trong sản xuất rất đáng để học tập.
Ông Tô Văn Thuận, Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Hưng Thuận Phát.
Đầu tư cho thế hệ sau
Chuyến đi đó của ông Thuận cũng nhằm mục đích mở rộng thị trường cho Hưng Thuận Phát, doanh nghiệp chuyên sản xuất kinh doanh tủ, kệ tủ sắt cao cấp dùng cho gia đình và văn phòng. Nhưng thật ra, Hưng Thuận Phát đã có kế hoạch mở rộng đầu tư sản xuất và mở rộng thị trường từ hơn 2 năm trước, khi Công ty nâng từ mô hình doanh nghiệp tư nhân lên cổ phần. Kế hoạch là di dời bộ phận sơn sản phẩm ra khu công nghiệp, đầu tư thêm máy móc sản xuất, lắp ráp tại nhà xưởng ở Biên Hòa. Tuy nhiên, khủng hoảng tài chính năm 2008 đã làm cho sản phẩm nội thất văn phòng biến động theo, doanh số bán ra của Công ty có khi giảm đến 30%.
“Tôi quyết định ngưng đầu tư mở rộng vì thị trường thời điểm đó uể oải quá”, ông Thuận cho biết. Ưu tiên của ông lúc đó là bảo đảm công ăn việc làm cho công nhân và lo tài chính cho 2 người con đang học ở Úc.
Tô Văn Thuận cho rằng, việc kinh doanh và làm chủ doanh nghiệp có sức hút đặc biệt đối với cá nhân ông. Câu chuyện lập doanh nghiệp của ông thật đơn giản. Một lần, ông tình cờ xem được bộ phim truyền hình nói về một ông già xây nhà trọ cho thuê. Đến cuối tháng thu tiền nhà, ông đi những bước thật chậm nhưng tinh thần vô cùng minh mẫn. Gặp người trọ nghèo không có tiền để trả, con cái lại đang bệnh, ông còn cho họ thêm tiền. Theo quan niệm truyền thống, sau cả cuộc đời làm lụng vất vả, cuối đời người già thường giao hết tài sản và sống nương nhờ vào con cháu. Song những thước phim về ông lão chủ nhà lại khiến ông Thuận suy nghĩ nhiều. “Một người già không giàu có nhưng có thể độc lập tài chính và có khả năng kiếm tiền vẫn tốt hơn người giàu có mà phó mặc cuộc đời mình cho con cháu lúc về già. Tôi chọn giải pháp trở thành ông chủ vừa có điều kiện đầu tư cho con cái và cho chính mình lúc về già”, ông nói.
Năm 1999, ông lập xưởng trên mảnh đất gần 700 m2 với 5-6 công nhân ở Đồng Nai. Đến nay, diện tích nhà xưởng tăng gấp 4 lần với hơn 40 kỹ thuật viên chính đứng máy. Trong chuyến đi Nhật vừa qua, hình ảnh gây ấn tượng nhất đối ông là dàn robot hàn xe hơi tại nhà máy Toyota. Hàng chục robot đứng 2 bên dây chuyền, làm việc như người mặc cho lửa hàn bắn tung tóe, hết chiếc xe này đến chiếc xe khác và không hề xảy ra một sơ suất nào. Công đoạn lắp ráp lại được làm thủ công và dây chuyền chuyển linh kiện liên tục, chính xác tuyệt đối. “Chưa bao giờ tôi cảm nhận về công nghệ Kaizen của người Nhật một cách rõ ràng như tại nhà máy Toyota”, ông nhận xét.
Quy trình sản xuất cực kỳ khoa học nhưng lại hiển hiện thật đơn giản. “Sự đơn giản đến chuẩn mực”, ông nói tiếp, “khiến tôi suy nghĩ mãi khi trở về Việt Nam. Một dây chuyền sản xuất hiện đại, được mã số hóa và mang lại năng suất cao nhất với số người trực tiếp làm việc thấp nhất là ước mơ của nhiều nhà sản xuất nội địa”. Ông Thuận cho rằng, thế hệ ông chưa làm được thì thế hệ sau phải làm bằng được.
Tầm nhìn toàn cầu
Hiện nay, cô con gái đầu của ông Thuận đã học xong ngành tài chính ở Úc và đang kinh doanh tại Malaysia. Người con trai thứ sau khi học hết phổ thông ở Úc thì tiếp tục học lên chuyên ngành thiết kế tại một trường đại học của Úc có chi nhánh ở Malaysia, 2 năm cuối mới về Úc học tiếp. Theo ông Thuận, mô hình điều hành sản xuất kinh doanh theo lối gia đình của ông lâu nay sẽ được thay đổi trong tương lai gần, khi những người con của ông có kinh nghiệm làm việc ở nước ngoài trở về.
Ông nói bản thân ông khá ấn tượng với trường hợp kế vị thương hiệu Đại Đồng Tiến.Anh Trịnh Chí Cường, người từng học và làm việc 7 năm ở Singapopre đã về nước tiếp nhận vai trò Tổng Giám đốc Công ty Nhựa Đại Đồng Tiến với tham vọng đưa thương hiệu đi xa hơn nữa. “Tôi không yêu cầu con cái học xong phải quay về tiếp nối sự nghiệp của gia đình nhưng quả thật tôi mong muốn điều đó. Và đứa con trai của tôi có vẻ thấu hiểu điều này”, ông Thuận bộc bạch.
Trong gần 20 doanh nghiệp vừa và nhỏ chuyên sản xuất kinh doanh mặt hàng tủ kệ văn phòng tại Đồng Nai, Hưng Thuận Phát là doanh nghiệp đứng đầu trong nhóm doanh nghiệp vừa chuyên doanh mặt hàng này vừa có thể cạnh tranh tốt với thị trường vùng Đông Nam bộ và các tỉnh thành lân cận. Giá bán sản phẩm của Công ty thường cao hơn các sản phẩm các doanh nghiệp khác từ 5-10%. Trung bình mỗi tháng, Công ty bán ra khoảng 2.000 sản phẩm.
Ông Thuận nói mình có 3 thế mạnh để bảo đảm mức giá cao hơn nhưng hàng vẫn bán chạy. Đó là kỹ thuật sản xuất được đầu tư bài bản theo dây chuyền công nghệ hiện đại trong và ngoài nước (chủ yếu là của Nhật) và chất lượng hàng hóa đồng đều, không trồi sụt cho dù giá cả thị trường nguyên vật liệu có thay đổi.
“Thị trường càng rộng, tính chuyên biệt của doanh nghiệp nhỏ sẽ là thế mạnh để có thể ung dung tồn tại mà không ngại các ông lớn”, ông Thuận nói. Sau chuyến đi Nhật, ông đang lên kế hoạch đầu tư hiện đại hóa sản xuất, di dời những bộ phận gây ô nhiễm như sơn sản phẩm ra khu công nghiệp và sẽ được thực hiện vào đầu năm sau. Song song đó, Công ty sẵn sàng tiếp đối tác nước ngoài liên kết sản xuất hoặc đối tác trong nước muốn đầu tư mở rộng nhà máy. Trong quá khứ, Hưng Thuận Phát từng tiếp khách hàng đến từ Pháp đến đặt vấn đề làm hàng gia công khung sắt sản phẩm cao cấp với số lượng lớn nhưng hợp tác bất thành.
Lý do sâu xa theo ông Thuận là trở ngại ngôn ngữ. Tiếp chúng tôi tại văn phòng Công ty vào buổi chiều, đến 17 giờ kém là ông có vẻ nhấp nhổm, hỏi ra, ông kể: “Sau nhiều chuyến đi tìm hiểu thị trường ở nước ngoài, tôi quyết định ghi danh vào học lớp tiếng Anh cấp tốc 6 buổi tối trong tuần. Nếu bỏ buổi nào là coi như bơi”.
Năm nay ông Thuận đã bước qua tuổi 50. Ông kể, mình là một trong những cậu học trò “nhớn” tuổi nhất nhưng chuyên cần nhất lớp. “Tôi biết mình có khả năng giao tiếp nhưng sự hạn chế về ngoại ngữ khiến các chuyến đi nước ngoài của mình vừa không đạt hiệu quả như mong muốn lại thấy mình bị tổn thương”, ông bộc bạch. Tham quan các nhà máy sản xuất hiện đại của nước ngoài, muốn tìm hiểu sâu hơn, học hỏi nhiều hơn, nhưng không thể bắt đầu câu chuyện, cái gì cũng phải nhờ đến phiên dịch, những điều đó khiến ông thấy buồn và quyết tâm học ngoại ngữ cho bằng được. “Muốn đưa doanh nghiệp lên tầm mới phải biết ngoại ngữ. Vừa thấy cuộc sống vui hơn, phong phú hơn, vừa tránh mang những câu hỏi ở xứ người về nước trong tiếc nuối”, ông chia sẻ. Nguồn từ NCDT
Theo thuonghieugroup.com
Cập nhật: 30/12/2010